Tin Mừng: Ga 6, 41-51
Khi ấy, người Do-thái xầm xì phản đối, bởi vì Đức Giê-su đã nói: “Tôi là bánh từ trời xuống.” Họ nói: “Ông này chẳng phải là ông Giê-su, con ông Giu-se đó sao? Cha mẹ ông ta, chúng ta đều biết cả, sao bây giờ ông ta lại nói: ‘Tôi từ trời xuống’? Đức Giê-su bảo họ: “Các ông đừng có xầm xì với nhau! Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng sai tôi, không lôi kéo người ấy, và tôi, tôi sẽ cho người ấy sống lại trong ngày sau hết. Xưa có lời chép trong sách các ngôn sứ: Hết mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy dỗ. Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Chúa Cha, thì sẽ đến với tôi. Không phải là đã có ai thấy Chúa Cha đâu, nhưng chỉ có Đấng từ nơi Thiên Chúa mà đến, chính Đấng ấy đã thấy Chúa Cha. Thật, tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời. Tôi là bánh trường sinh. Tổ tiên các ông đã ăn man-na trong sa mạc, nhưng đã chết. Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết. Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.”
Suy Niệm:
“Hãy nghiệm xem Chúa tốt lành biết mấy” – Đây là thái độ Thiên Chúa chờ đợi nơi con người. Vì thế, tôi ơi, đừng tranh cãi, đừng xầm xì, đừng vội hoài nghi; nhưng hãy thinh lặng để cảm nếm như lời Thánh Vịnh mời gọi. Khi đó, ta sẽ thấy con tim mình choáng ngợp trước cách Thiên Chúa chăm sóc và dưỡng nuôi đời ta, như kinh nghiệm của ngôn sứ Ê-li-a trong Bài đọc I.
Thật vậy, lịch sử cứu độ ghi lại tấm chân tình của Thiên Chúa dành cho nhân loại. Rất nhiều khi, đó là tình yêu đơn phương. Nhưng Thiên Chúa mãi “si tình”. Ngài còn sai chính Con Một đến để mặc khải về tình yêu tuyệt đối ấy cho con người. Và Đức Giê-su – Ngôi Lời Nhập Thể – đã chọn sống một cuộc đời bình dị giữa xóm làng, đã chết cô đơn trên Thánh Giá để viết trọn câu chuyện tình với con người và để nhuộm thánh mọi sắc màu của nhân gian.
Dẫu bị khước từ như thế, Đức Giê-su vẫn tiếp tục đi, tiếp tục rao giảng và tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi. Ngài hiện thực hoá điều sách các ngôn sứ đã viết: “hết mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy dỗ”. Nghĩa là, Ngài sẽ mãi tìm cách tiếp chạm lòng con người và giúp họ đón nhận Tình Yêu để được sống hạnh phúc muôn đời.
Tuy vậy, sự kiên nhẫn của Thiên Chúa ngày càng bị thử thách nhiều hơn; bởi lẽ, cuộc đời cứ nhẹ nhàng trôi qua khiến con người quên mất đâu là điều quan trọng nhất, đâu là cội nguồn và đâu là đích điểm đời mình. “Thiên đường” mọc lên khắp nơi để đáp ứng hết mọi nhu cầu nên con người hờ hững trước Thiên Đàng đích thực. Đôi khi, cuộc đời quá nhiều lao nhọc và khổ đau, khiến con người bàng quan trước sự sống vĩnh cửu. Họ muốn mọi sự kết thúc nhanh và mãi mãi.
May thay, con người có thể nản lòng nhưng Thiên Chúa thì không. Ngài vẫn trung thành mãi với tình yêu dành cho nhân loại. Ngài vẫn âm thầm đồng hành và thêm sức. Chỉ cần chân thành nhìn lại, ta sẽ thấy không một khúc quanh nào của đời người và đời ta mà lại không có sự quan phòng của Thiên Chúa. Ngài vẫn đang miệt mài trao ban chính mình và thánh hoá mọi sự.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, con cảm nghiệm rằng: Tiếng của thế gian càng lớn, càng ồn ào bởi những thành tựu chúng con làm được, thì tiếng của Chúa càng trầm, càng khẽ trước những giá trị vĩnh hằng. Thiên Chúa – Đấng Sáng Tạo Toàn Năng chọn chìm sâu vào thinh lặng, còn chúng con – những thụ tạo hữu hạn lại thích trổi trang. Xin giúp con can đảm để cho lòng mình hướng trọn về Chúa và các giá trị Nước Trời. Và xin giúp con thực thi điều Thánh Phaolô mời gọi: “Hãy bắt chước Thiên Chúa, vì anh em là con cái được Người yêu thương, và hãy sống trong tình bác ái, như Đức Ki-tô đã yêu thương chúng ta, và vì chúng ta, đã tự nộp mình làm hiến lễ, làm hy lễ dâng lên Thiên chúa tựa hương thơm ngào ngạt” (Ep 5,1-2). Amen.
Fidei
