
Đấng Phục Sinh bước ra từ mộ đá
Thanh thoát, dịu hiền – Vua Lòng Xót Thương
Dang đôi tay ôm trọn đời nhơ uế
Thoả khối tình đã kết ước muôn năm.
Con lặng ngắm, nhưng đôi chân ngần ngại
Khẽ cúi đầu, tránh ánh mắt yêu thương.
Có chỗ cho con sau bao yếu đuối?
Con đóng đinh Thầy, Thầy có biết không?
“Lại gần hơn, đưa tay chạm vào Thầy
Đừng hoảng sợ vì phản bội, bất trung.
Thầy đã yêu, thì mãi yêu nguyên vẹn,
mãi kiếm tìm, mãi tha thứ, đỡ nâng.”
Ôi lạy Chúa ngàn đời luôn nhân hậu!
Này con đây, xin thương thánh hoá con.
Để con loan Tin Vui Ơn Cứu Độ,
cho người người tin nhận Chúa là Cha.
“Hãy ra đi! Có Ta cùng song bước
Trao yêu thương, tha thứ đến muôn nơi.
Trời reo vui và đất sẽ nhảy mừng,
trong Thiên Chúa – Đấng Tình Yêu vạn thuở.”
Hoa Mộc Lan
