Suy niệm Lời Chúa – Chúa Nhật XVIII Thường niên – năm B

Tin Mừng: Ga 6, 24 – 35

Khi ấy, dân chúng thấy Đức Giê-su cũng như các môn đệ đều không có mặt ở biển hồ Ga-li-lê, thì họ xuống thuyền đi Ca-phác-na-um tìm Người. Khi gặp thấy Người ở bên kia Biển Hồ, họ nói: “Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy?” Đức Giê-su đáp: “Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông thấy dấu lạ, nhưng vì các ông được ăn bánh no nê. Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính con người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận.” Họ liền hỏi Người: “Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?” Đức Giê-su trả lời: “Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin vào Đấng Người đã sai đến.” Họ lại hỏi: “Vậy chính ông đã làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì đây? Tổ tiên chúng tôi đã ăn man-na trong sa mạc, như có lời chép: Người đã cho họ ăn bánh bởi trời.”

Đức Giê-su đáp: “Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Mô-sê cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian.” Họ liền nói: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy.” Đức Giê-su bảo họ: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; an tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!”

Suy Niệm:

“Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy?”

Cứ ngỡ Đức Giê-su sẽ cảm kích vô cùng khi nghe câu hỏi ấy và khi thấy đông đảo dân chúng tìm kiếm mình; nhưng không, Ngài thẳng thắn đáp lời: “Tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông thấy dấu lạ, nhưng vì các ông được ăn bánh no nê.” Nghĩa là, chẳng phải vì tin mà họ tìm, nhưng họ tìm vì được ăn miễn phí và được ăn cách ngoạn mục.

Sự thật đến trần trụi ấy khiến Đức Giê-su nặng lòng hơn cả, vì Ngài biết mình sẽ còn phải đi một đoạn đường thật xa, thật dài, thật gian nan để thanh luyện trí lòng con người. Tuy vậy, Ngài không bao giờ nản lòng hay mất kiên nhẫn. Và Ngài sẽ tiếp tục chất vấn chúng ta: “Vì sao con tìm Thầy?”, “Khát Khao của con khởi đi từ đức tin hay từ điều gì khác?”.

“Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?”

Đây là câu hỏi tiếp theo đám đông đặt ra cho Đức Giê-su sau khi Ngài khuyên họ phải ra công làm việc không phải vì miếng cơm manh áo đời thường, nhưng vì của ăn trường sinh do Thiên Chúa ban. Tuy vậy, khi nhận được câu trả lời của Đức Giê-su: “Việc Thiên Chúa muốn lcác ông àm là “tin vào Đấng Người đã sai đến”, thì đám đông lại chất vấn: “Vậy chính ông đã làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì đây?”

Thái độ cứng tin của họ một lần nữa minh chứng cho điều Đức Giê-su đã chỉ ra ngay từ ban đầu, rằng họ chẳng hiểu, chẳng tin phép lạ hoá bánh ra nhiều trước đó; họ cũng chẳng tin nhận Đấng đang đối thoại với họ. Vì thế, họ tiếp tục “gài” Đức Giê-su, để Ngài cho họ bữa ăn no đầy, không phải chỉ hôm nay, mà là mãi mãi. Chung quy, họ thật sự không muốn “làm” mà chỉ muốn quy trách nhiệm cho Thiên Chúa và chờ đợi Ngài ban phát cách nhưng không. Sâu xa, họ không muốn tin một con người bằng xương bằng thịt trước mặt mình là Đấng được Thiên Chúa sai đến.

“Thưa Ngài, xin cho chúng tôi ăn mãi thứ bánh ấy”

Đám đông khẩn xin điều này vì họ muốn sống lại ký ức của tổ tiên trong sa mạc: ngày ngày ra sân lượm man-na từ trời. Tiếc thay, ký ức ấy của họ cũng thiếu vắng cảm thức về Thiên Chúa, như cha ông họ đã mau chán ngán “thứ đồ ăn vô vị” ấy (Ds 21, 5), rồi quay lưng than trách Đức Chúa. Cũng như cha ông xưa, đám đông hôm nay nhìn thấy bánh nhưng không thực sự “thấy” Đấng ban bánh và càng không “thấy” Đấng là Bánh đích thực, Bánh trường sinh. Cách nào đó, họ vẫn muốn ăn nhiều loại “bánh” khác nữa, dù đó là bánh của chủ nô, hơn là chỉ ăn một loại Bánh của Tự Do đích thực.

Như thế, đời sống đức tin của chúng ta là một cuộc chiến liên lỉ và quyết định “ăn” gì, “uống” gì để có được hạnh phúc đích thực.

Cầu nguyện: 

Lạy Chúa, Chúa ân cần mặc khải cho con biết ai đến với Chúa không hề phải đói, ai tin vào Chúa chẳng khát bao giờ. Con tin điều đó và con tin vững vàng, vì con đã và đang sống kinh nghiệm được no thoả ấy mỗi khi con ở lại trong Chúa. Xin Chúa tiếp tục dẫn lối từng bước chân con đi, từng khát khao con nuôi dưỡng hằng ngày. Nhờ đó, cuộc đời con sẽ chỉ thấm đẫm hương vị Thiên Đường và Sự Sống bất diệt từ nơi một mình Chúa. Amen.

Fidei

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *