Kìa Chàng Rể đến – hãy ra đón Người (Chúa Nhật XXXII Thường niên – năm A)

Tin Mừng: Mt 25, 1-13

1 “Bấy giờ, Nước Trời sẽ giống như chuyện mười trinh nữ cầm đèn ra đón chú rể.2 Trong mười cô đó, thì có năm cô dại và năm cô khôn.3 Quả vậy, các cô dại mang đèn mà không mang dầu theo.4 Còn những cô khôn thì vừa mang đèn vừa mang chai dầu theo.5 Vì chú rể đến chậm, nên các cô thiếp đi, rồi ngủ cả.6 Nửa đêm, có tiếng la lên: “Chú rể kia rồi, ra đón đi!”

7Bấy giờ tất cả các trinh nữ ấy đều thức dậy, và sửa soạn đèn.8 Các cô dại nói với các cô khôn rằng: “Xin các chị cho chúng em chút dầu, vì đèn của chúng em tắt mất rồi!” 9Các cô khôn đáp: “Sợ không đủ cho chúng em và cho các chị đâu, các chị ra hàng mà mua lấy thì hơn.”10 Đang lúc các cô đi mua, thì chú rể tới, và những cô đã sẵn sàng được đi theo chú rể vào dự tiệc cưới. Rồi người ta đóng cửa lại.11 Sau cùng, mấy trinh nữ kia cũng đến gọi: “Thưa Ngài, thưa Ngài! mở cửa cho chúng tôi với!”12 Nhưng Người đáp: “Tôi bảo thật các cô, tôi không biết các cô là ai cả!”13 Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.

Suy niệm: 

Suy Niệm đoạn Tin Mừng hôm nay, trong bầu khí những ngày gần cuối của năm phụng vụ và nhất là trong tháng cầu nguyện cho các linh hồn, thật thấm thía dường bao. Thật vậy, hành trình đức tin của con người là chuỗi dài những cố gắng để liên tục thắp sáng ngọn đèn dầu của đời mình vượt qua bao cơn gió. Đi mãi, rồi đến một ngày ngọn đèn thể lý sẽ tắt lịm, và ta hy vọng đèn tâm hồn vẫn sáng đủ để vượt qua một đoạn đường thật tối trước khi đến trình diện Thiên Chúa.

Hầu như ai trong chúng ta cũng mong muốn được là những người khôn ngoan – hiên ngang cầm đèn tiến vào Thiên Đàng, sau một đời mỏi mòn chờ đợi. Thế nhưng, trong cuộc sống thường nhật, không phải tất cả mọi người đều kiên nhẫn và sẵn sàng cho giây phút chung cuộc này, dù luôn biết rất rõ mình phải chuẩn bị những gì.

Đèn – Dầu

Theo lẽ thường, mua đèn thì phải mua dầu. Nếu không, mua đèn chỉ để an tâm, hoặc để trang trí, chứ không có nhu cầu thắp sáng, hoặc chỉ muốn nó cháy tạm bợ. Hậu quả tất nhiên là căn nhà mình sẽ thiếu ánh sáng khi cần. Cầm đèn trong tay nhưng không thể đi đến nơi mình muốn. Bóng tối làm chủ vận mệnh cuộc đời họ. Tương tự, có dầu mà không có đèn, hoặc đèn không có bấc, thì cũng bất hạnh không kém. Dầu hoá vô dụng. Đời vẫn tối và lòng vẫn u ám.

Khôn – Dại

Mỗi người đều có cơ hội để mua đèn và mua dầu tuỳ ý. Như vậy, “khôn” hay “dại” không do ngoại cảnh mà do khả năng phán đoán, biết lo liệu, và chấp nhận vướng víu trên hành trình phải đi. Thật vậy, càng mang nhiều dầu thì hành trang càng thêm nặng, bước đi càng khó khăn; nhưng đó là điều phải làm, nếu muốn đi đến cuối con đường.

Người đi dự tiệc cưới theo phong tục Do Thái đều biết mình phải chuẩn bị đủ dầu, vì không biết phải chờ đến bao giờ. Vì thế, họ phải tự chịu trách nhiệm khi dầu của mình hết ngay vào thời khắc quan trọng. Alexandre Dumas đã nói một câu thật thâm thuý: “Tất cả sự khôn ngoan của con người được tập họp lại trong hai từ: chờ đợi và hy vọng.”

Tuy nhiên, đôi khi, ta chấp nhận mang tiếng “khờ dại” để không phải nghĩ quá xa về tương lai vô định, để đổi lấy sự an nhàn tạm bợ và giảm bớt những hy sinh. Mặc dù ranh giới giữa “khôn” và “dại” không quá mong manh, nhưng nhiều lần ta vẫn tìm cách hoán đổi ý nghĩa để bớt ray rứt trong các chọn lựa lớn nhỏ của mình.

Dầu Thiêng Liêng

Ngọn đèn tâm hồn cần đến dầu thiêng liêng. Đó là đức tin, đức cậy và đức mến. Đèn sẽ leo lét nếu được thắp bằng những loại dầu rẻ tiền, nhiễm tạp chất. Chỉ có dầu được tinh luyện trong ân sủng mới giúp đèn tâm hồn luôn cháy sáng, bất chấp gió lớn đe doạ.

Loại dầu này đến từ chính Thiên Chúa, con người không thể sẻ chia. Dầu nhiều hay ít, tinh ròng hay không, tuỳ thuộc vào mức độ mỗi người mở lòng ra cho dầu ân sủng đổ tràn vào. Không ai có thể sẻ chia những điều tâm hồn mình đã kín múc. Có chăng, ta chỉ chia sẻ cách thức mình để cho dầu thánh tiếp chạm cõi lòng, và lan toả ánh sáng từ ngọn đèn đầy dầu “thượng hạng” mà thôi.

Cầu nguyện: 

Lạy Chúa, con muốn là trinh nữ khôn ngoan cầm đèn cháy sáng theo Chúa vào dự tiệc cưới. Tuy nhiên, đôi khi con cũng mệt mỏi và ngại khó. Khi ấy, xin Chúa đánh thức con và cho con đủ thời gian để chuẩn bị thêm dầu và thắp lại ngọn đèn đời mình.

Xin cho con hiểu rằng con không thể van nài người khác bố thí dầu để mình kịp chen chân vào sảnh dự tiệc. Dầu ấy chính con phải mua lấy bằng đức tin, phải gìn giữ trong đức cậy và thắp sáng trong đức mến. Xin cho con trân trọng dầu ân sủng Chúa ban mỗi ngày. Lòng con càng sẵn sàng, dầu thánh càng đong đầy. Đường dài hay xa con sẽ an tâm vì biết Chúa đang chờ con phía trước. Amen

Fidei

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *