
Có thứ hạnh phúc mang tên bình dị
Ngày qua ngày với nếp sống giản đơn
Chẳng áo hoa hay trang điểm phấn son
Chiếc quần đen áo sơ mi là bạn.
Dẫu bao người cứ thắc mắc hỏi han
Ở Sài thành sao mà quê mùa thế
Em mỉm cười “ừ thì tu là thế”
Nét đơn sơ áo nhân đức đủ rồi.
Em ẩn mình trong màu áo tinh khôi
Nhưng âm thầm lan tỏa hương thơm thảo
Chân vui bước trên con đường thiện hảo
Tay ôm đời với trọn vẹn yêu thương.
Diệu Diệu
