Theo Giêsu để Yêu Thương – Cảm nghiệm sau một chuyến đi

“Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo.” (Lc 9,23)

Mỗi chuyến đi trong đời đều để lại một dấu ấn. Có chuyến đi sẽ gói ghém lại thành kỷ niệm vui, có chuyến đi trở thành một lời nhắc nhở, một cơ hội để con nhìn lại hành trình ơn gọi của mình. Mùa hè vừa qua, con có cơ hội được cộng tác với Quý Dì trong Ban Huấn Luyện tham gia sứ vụ cổ võ ơn gọi với chủ đề “Theo Giêsu để yêu thương”. Mỗi Miền con được đến là một hành trình khác nhau, mỗi nơi lại cho con thêm nhiều bài học kinh nghiệm quý giá hơn.

Bước vào bầu khí sinh hoạt với các bạn trẻ, con như được trở về với tuổi thơ của chính mình, trong sáng và đầy háo hức. Các em năng động, sáng tạo và vui tươi. Nhìn các em chơi đùa, con thầm nghĩ: “Biết đâu trong số các em này, Chúa đang âm thầm gieo hạt giống ơn gọi cho Hội dòng!” Hình ảnh các em cùng nhau tham dự buổi chia sẻ với Quý Cha, Quý Dì; được lắng nghe, được tỏ bày những thao thức về đời tu, về cách “theo Giêsu để yêu thương” … thật sự là những khoảnh khắc chạm đến trái tim con. Các em từ nhiều giáo xứ khác nhau nhưng lại kết hợp thành một đội, cùng nhau chơi, chia sẻ và vượt qua thử thách.

Khi các em bước vào vòng tròn của “bánh xe yêu thương”, con chợt nghĩ đến đời tu: Chỉ cần một người buông tay, cả vòng tròn liền chao đảo, lệch bước… Và con hiểu: đời tu không thể sống một mình, mà cần có sự nâng đỡ, hiệp thông, cùng nắm tay nhau mới giữ cho cộng đoàn hiệp nhất, thăng tiến.

Trò chơi “Trung kiên Theo Thầy” gợi con nhớ đến hành trình Chúa Giêsu bước lên đồi Canvê, cũng như hành trình ơn gọi của mỗi người. Dù sống trong bậc sống nào, ai cũng có một hành trình theo Thầy Giêsu riêng, và hành trình ấy không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, mà có cả những gai nhọn, hố sâu, thử thách. Quan trọng nhất là không bỏ cuộc: dám vượt qua giới hạn bản thân, chấp nhận những “lấm lem” của đời sống, kiên nhẫn tiến bước và cùng dâng lên Chúa một trái tim trọn vẹn. Như Thánh nữ Têrêxa Avila từng trấn an: “Ai đi tìm Chúa, thì hãy biết rằng Người luôn đồng hành, ngay cả khi đường đầy chông gai và thập giá”; “Đừng sợ vác thánh giá. Khi yêu mến, gánh nặng trở thành nhẹ nhàng.” Quả thật, chính tình yêu làm cho thập giá trở thành con đường bình an và hạnh phúc.

Con còn ấn tượng khi các em nhận một đoạn Tin Mừng và gửi gắm thông điệp đến cho mọi người bằng cách vẽ tranh, diễn kịch, múa… ban đầu các em còn ngại ngùng, nhưng rồi các em dùng ngón tay, bàn tay của mình để làm thành cây cọ để tô vẽ lên bức tranh của đội mình, các em vui vẻ mặc trang phục, hóa trang thành các môn đệ Chúa và say sưa nhập vai. Nhìn các em, con tự hỏi: “Đời tu của mình có đang là một ‘bản kịch diễn sống động’ của Tin Mừng không? Người khác có thể nhìn vào đời sống mình mà nhận ra Chúa không? Con có sẵn sàng là cây cọ để Chúa và chị em dùng để tô vẽ cho đời sống?”

Ơn gọi là quà tặng nhưng không của Thiên Chúa, nhưng cũng là một trách nhiệm lớn lao. Khi được gọi, con không còn sống cho riêng mình nữa mà sống hoàn toàn thuộc về Chúa. Thánh Giá của Đức Giêsu Kitô trở thành lẽ sống, và Linh đạo Mến Thánh Giá dạy con biết yêu trong hy sinh, trong phục vụ và cả trong những việc nhỏ bé, âm thầm nhất. Thánh Giá không phải là gánh nặng để sợ hãi, nhưng là dấu chỉ tình yêu để con sống kiên trì và trung tín hơn. Thánh nữ Têrêxa Avila đã nói: “Đừng sợ vác thánh giá. Khi yêu mến, gánh nặng trở thành nhẹ nhàng”. Quả thật, chính tình yêu làm cho thập giá trở thành con đường bình an và hạnh phúc. Con nghiệm ra rằng những hoa trái đẹp nhất trong đời tu thường nảy sinh từ những điều rất nhỏ: một nụ cười, một lời tha thứ, một sự kiên nhẫn… Chính những điều nhỏ ấy kết lại thành gỗ Thánh Giá, nơi tình yêu tỏa sáng.

Sau chuyến đi, con cất giữ trong lòng vài điều thật giản dị từ câu băng reo của chương trình:

  • Theo Giêsu – Cầu nguyện. Cầu nguyện là hơi thở của linh hồn; nếu thiếu cầu nguyện, con sẽ dễ quên mất Đấng đã gọi và dẫn dắt con.
  • Theo Giêsu – Phục vụ. Phục vụ bằng một trái tim yêu thương; cùng nắm tay nhau trở thành chứng nhân Tin Mừng, để gương mặt luôn rạng rỡ và trái tim mãi trung thành.
  • Theo Giêsu – Yêu thương. Yêu thương bằng tình yêu Agape – tình yêu quảng đại, dám cho đi đến tận cùng, để tình yêu ấy được trọn vẹn và bền lâu.

Khi nhìn vào ánh mắt trong sáng và nụ cười hồn nhiên của các bạn trẻ, con tin chắc rằng Chúa vẫn không ngừng gieo hạt giống ơn gọi nơi họ. Nhưng để hạt giống ấy nảy mầm, chúng con -những người đi trước – phải sống thật sự trung tín, vui tươi và đầy yêu thương. Nếu sống hời hợt, con có thể làm chùn bước một ơn gọi. Nếu sống hết lòng, đời con sẽ trở thành một lời mời gọi âm thầm nhưng mạnh mẽ. Và đó chính là niềm vui lớn lao mà Chúa trao cho con trong ơn gọi Mến Thánh Giá. Mỗi chuyến đi cổ võ ơn gọi là một dịp gieo hạt. Nhưng chuyến đi này, với con, còn là dịp để chính mình được gieo lại trong ơn gọi: gieo vào lòng niềm xác tín mới, một tình yêu được thanh luyện, và một lời “xin vâng” trung thành hơn mỗi ngày.

Nguyện xin Chúa cho con luôn kiên trì bước theo Chúa để yêu thương. Xin cho con trung thành với ơn gọi, biết sống hiệp nhất, biết phục vụ âm thầm và rao giảng Tin Mừng bằng chính đời sống thường ngày. Xin cho Hội dòng Mến Thánh Giá Khiết Tâm chúng con có thêm nhiều ơn gọi quảng đại, để Thánh Giá tình yêu mãi rạng ngời giữa lòng đời hôm nay và tương lai.

Gió Biển

2 bình luận về “Theo Giêsu để Yêu Thương – Cảm nghiệm sau một chuyến đi

  1. Phạm Nguyễn Bích Trâm cho biết:

    Sau buổi sinh hoạt ấy em được tìm hiểu sâu hơn về ơn gọi của mình cũng như ơn gọi nhà dòng. Em cảm thấy như mình được sống đúng với chính mình hơn và sống đubgs nghĩ hơn khi vào buổi sinh hoạt ấy không rõ là có phải vì được chơi không nhưng em được tìm hiểu rõ về về tình huynh đệ với nhau qua các trò chơi. Sau buổi sinh hoạt ấy em tự hỏi rằng liệu mình có thật sự được Ngài chọn để làm người môn đệ hay không?

  2. Phạm Nguyễn Bích Trâm cho biết:

    Sau hôm sinh hoạt ấy. E tự hỏi rằng liệu mình có ơn gọi hay không? Qua những trò chơi những lời chia sẻ của mấy Dì em cảm nhận được một chút xao động trong mình, với một chút tình huynh đệ với nhau qua những trò chơi cần sự đoàn kết với nhau. Liệu chẳng phải phép màu vậy sao chúng ta lại gặp nhau.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *