
Hôm nay trời nở hoa lòng,
Mừng ngày Mẹ đến giữa lòng trần gian.
Từ nơi thinh lặng âm thầm,
Thiên Chúa đã ươm một mầm yêu thương.
Mẹ sinh ra để lên đường,
Mang trong lòng cả một vầng Thái Dương.
Không ngai vàng, chẳng huy hoàng,
Chỉ là thiếu nữ dịu dàng Sion.
Nhưng từ tiếng “Xin Vâng” tròn,
Đất trời gặp gỡ, càn khôn đổi dời.
Mẹ đi qua những vui buồn,
Đi qua nước mắt, đắng cay thập hình.
Một đời giữ lấy lặng thinh,
Để nghe Thiên Chúa gọi mình từng giây.
Hôm nay, sinh nhật Mẹ đây,
Con xin trở lại những ngày bé thơ.
Xin cho lòng biết đơn sơ,
Biết yêu như Mẹ, ngóng bờ cậy trông.
Đường đời dẫu có mênh mông,
Xin cho con giữ một lòng tín trung.
Mừng ngày sinh nhật Nữ Trinh,
Tám tháng Chín tới, thiên đình nở hoa.
Đất trời hòa nhịp khúc ca
Mẹ là ân sủng, món quà thiên cung.
Nhưng con chẳng có chi mừng,
Hồn thơ nhỏ bé, xin đừng chê khen.
Chỉ xin một trái tim mềm,
Biết đau nỗi khổ, biết quên chính mình.
Xin cho con sống chân thành,
Như Mẹ đã sống một đời vì Con.
Để khi khép lại hoàng hôn,
Con nghe tiếng Mẹ vẫn còn dạy khuyên:
Hãy làm điều Chúa dạy truyền,
Dẫu trong đêm tối, bình yên thấy Ngài.
Mừng ngày Mẹ đến trần ai,
Khơi nguồn nhân loại: Ngôi Hai cứu đời.
Gió Biển

