
“Trời cao hãy đổ sương xuống và ngàn mây hãy mưa Đấng chuộc tôi,
Trời cao hãy đổ sương xuống và ngàn mây hãy mưa Đấng cứu đời…”
Lời bài hát làm lòng con khắc khoải. Mùa vọng là mùa chờ đợi, mùa hy vọng. Lúc này đây khi trầm lắng bên Chúa, lòng bên lòng, con thấy nỗi khắc khoải ấy làm con khao khát gần Chúa hơn. Niềm khao khát ấy nồng nàn tha thiết như đất mong nước nguồn, như tuần phiên mong trời sáng và như con thơ mong mẹ hiền.
Chúa ơi, những ồn ào của cuộc sống, công việc, học tập… như cuốn hút con vào đó. Giờ đây khép lại tất cả bên ngoài cánh cổng tu viên, con dành những giây phút ở lại rất riêng bên Chúa trong sự tĩnh lặng của tâm hồn. Xin Chúa cho con biết mở lòng để lắng nghe lời Chúa mời gọi; đồng thời nhìn lại bản thân mình đã sống tâm tình mùa vọng như thế nào. Con có thấy mình cần Chúa như thân xác cần hơi thở, như đất cần có mưa!?
Chúa ơi, niềm mong đợi Chúa vừa thiêng liêng cao cả vừa thân thiết gần gũi. Không có Chúa, đời sống sẽ khô cằn, vô nghĩa; vắng bóng Ngài, cuộc đời sẽ lạc lõng, đau thương. Con tin rằng mỗi người sinh ra trong trần gian này là do ý muốn đầy yêu thương của Chúa. Chính tình yêu Chúa “gọi” con vào đời và khi cho con sinh ra, Chúa có một ý định, một dự tính trên cuộc đời con, không phải như một kế hoạch áp đặt, nhưng như một sứ mạng để hoàn thành trong tự do và trách nhiệm, hầu con được hạnh phúc đích thực. Con gọi sứ mạng đó là một “ơn gọi”.
Hình ảnh Gioan Tẩy giả cho con thấy rõ hơn vai trò và sứ mạng của mình trong tình yêu của Chúa. Nơi Gioan có một lối sống thu hút, nên nhiều người đến với ông. Nhưng Gioan không giữ họ lại cho mình mà dẫn họ tới Chúa. Gioan đã ‘nói tiếng không’ về bản thân mình, để ‘nói tiếng có’ về Đức Giêsu. “Tôi không phải là…”, “Có Đấng… đến sau tôi…”
Hình ảnh Gioan gợi lên trong con tâm tình sống tỉnh thức, để sám hối, để canh tân trong mùa vọng này. Gioan luôn ý thức sống vai trò là người dọn đường cho Đấng cứu thế. Dù mọi người có nói về ông như là một tiên tri, một Êlia, Gioan tự khẳng định vai trò của mình: “Tôi chỉ là tiếng người hô trong hoang địa” và Chúa cũng đã tán dương ông: “Trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gioan Tẩy Giả. Tuy nhiên, kẻ nhỏ nhất trong nước trời còn cao trọng hơn ông”.
Lạy Chúa, thế giới hôm nay còn có quá nhiều người chưa nhận biết Chúa. Con tự hỏi:
• Con có là một Gioan để loan báo về Đức Kitô Đấng đã đến và đang ở giữa cuộc trần này?
• Giữa những trái ý, đau khổ, thử thách…con có dám là một Gioan, để cho Thập giá của Đức Kitô phủ bóng trên cuộc đời?
• Và giữa những trào lưu của thế tục, con có dám là một Gioan can đảm lội ngược dòng đời để sống lời mời gọi của Tin Mừng?
• Mùa vọng, Chúa mời gọi con hãy theo đuổi và sống sứ mạng ơn gọi của mình trong tinh thần khiêm hạ của một kẻ bé mọn. Con cảm được rằng: Những va chạm, bất hòa trong đời sống cộng đoàn sẽ được lấp đầy khi con biết sống khiêm nhường hơn.
o Khiêm nhường giúp con ngoan ngoãn để Chúa sửa dạy.
o Khiêm nhường để con ý thức được con người yếu đuối và dễ phạm tội của bản thân.
o Khiêm nhường để con mở lòng đón nhận tha nhân như họ là.
Nhưng quan trọng nhất, con cần biến những ý thức về khiêm nhường ấy trở thành những hành động cụ thể, được thực hiện với tâm tình từ trái tim đến trái tim, thì đó mới là điều Chúa chờ đợi.
Diệu Diệu
