
Thương thay bão lũ miền Trung,
Cướp đi sinh mạng của bao con người ,
Một đêm thức trắng nhìn trời,
Nhìn dòng nước đổ mang theo tủi sầu.
Thương cho bão lũ về mau,
Không cho tín hiệu để còn phòng xa,
Căn nhà vách lá mái rơm,
Trôi theo dòng nước còn gì nữa đâu!
Thương thay bão lũ bạo tàn,
Như điên như giận không khoan nhượng gì,
Công lao gầy dựng bao thì,
Một cơn nước lũ cuốn trôi theo dòng,
Nhà tan, vườn đã hoang tàn,
Bao năm thu góp bây giờ tiêu tan.
Thương cho số phận đa đoan,
Nay không chỗ tựa nắng mưa dãi dầu,
Ghi bao kỷ niệm đong đầy,
Giờ còn chi nữa, khiến tan cõi lòng !
Thương thay vách đổ nhà hoang,
Tấm lòng trĩu nặng oán than ai giờ !
Vận trời hay kiếp con người ?
Xin mau được thoát chuỗi ngày đau thương.
Lòng quặn đau khi đọc những tin về cơn bão lịch sử
Thiên Hà Khiết
