
Tin Mừng: Mt 22, 1- 14
1 Đức Giê-su lại dùng dụ ngôn mà nói với họ rằng: 2 “Nước Trời cũng giống như chuyện một vua kia mở tiệc cưới cho con mình. 3 Nhà vua sai đầy tớ đi thỉnh các quan khách đã được mời trước, xin họ đến dự tiệc, nhưng họ không chịu đến. 4 Nhà vua lại sai những đầy tớ khác đi, và dặn họ: “Hãy thưa với quan khách đã được mời rằng: Này cỗ bàn, ta đã dọn xong, bò tơ và thú béo đã hạ rồi, mọi sự đã sẵn. Mời quý vị đến dự tiệc cưới!” 5 Nhưng quan khách không thèm đếm
xỉa tới, lại bỏ đi: kẻ thì đi thăm trại, người thì đi buôn, 6 còn những kẻ khác lại bắt các đầy tớ của vua mà sỉ nhục và giết chết. 7 Nhà vua liền nổi cơn thịnh nộ, sai quân đi tru diệt bọn sát nhân ấy và thiêu huỷ thành phố của chúng. 8 Rồi nhà vua bảo đầy tớ: “Tiệc cưới đã sẵn sàng rồi, mà những kẻ đã được mời lại không xứng đáng. 9 Vậy các ngươi đi ra các ngã đường, gặp ai cũng mời hết vào tiệc cưới.” 10 Đầy tớ liền đi ra các nẻo đường, gặp ai, bất luận xấu tốt, cũng tập hợp cả lại, nên phòng tiệc cưới đã đầy thực khách.
11 “Bấy giờ nhà vua tiến vào quan sát khách dự tiệc, thấy ở đó có một người không mặc y phục lễ cưới, 12 mới hỏi người ấy: “Này bạn, làm sao bạn vào đây mà lại không có y phục lễ cưới ?” Người ấy câm miệng không nói được gì. 13 Nhà vua liền bảo những người phục dịch: “Trói chân tay nó lại, quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng! 14 Vì kẻ được gọi thì nhiều, mà người được chọn thì ít.”
Suy niệm:
Theo lẽ thường tình, mời khách là chuyện của chủ tiệc, đi hay không là chuyện của người được mời. Đó là tự do riêng, hà cớ gì vẫn bày cỗ sẵn sàng rồi đi năn nỉ khách thêm lần nữa. Khách không những không cảm kích, mà còn tỏ ra bực bội, không thèm đếm xỉa; tệ hơn, họ còn đánh đập và ra tay sát hại đầy tớ của ông chủ tiệc.
Câu chuyện tưởng như phi lý và hư cấu, nhưng thực ra đó là chuyện có thật. Lịch sử cứu độ minh chứng rõ rằng: Thiên Chúa liên tục ngỏ lời với con người qua các ngôn sứ, và vào thời sau hết Ngài đã ngỏ lời qua Thánh Tử (Hr 1,1-2). Nhưng, chung quy, con người mọi thời vẫn khước từ tình yêu của Ngài.
Ta đọc và thấy xót xa, nhưng ta có thấy, ngày nay, dưới nhiều hình thức, ta cũng từ chối lời mời tha thiết của Vua Trời hay chăng? Có thể ta vẫn hiện diện đó, nhưng linh hồn lại vắng mặt vì mải mê với nhiều thú vui, lắng lo cho những việc thứ yếu. Chắc chắn, ta không hành hung, hành quyết ai về thể lý, nhưng rất có thể ta hằn học, đay nghiến, gièm pha, loại trừ người có thiện chí hoặc những người có trách nhiệm nhắc nhở ta chu toàn bổn phận thiêng liêng. Khi ấy, tâm hồn ta cũng đang “khai tử” anh chị em mình.
Vì sao lại thế? Thánh Phaolô trong Thư gửi tín hữu Philipphê trả lời: vì “Chúa họ thờ là cái bụng, và cái họ lấy làm vinh quang lại là cái đáng hổ thẹn. Họ là những người chỉ nghĩ đến những sự thế gian.” (Pl 3,19)
Trong Tông thư Desiderio Desideravi (Đào Tạo Phụng Vụ), ban hành ngày 29 tháng 6 năm 2022, Đức Thánh Cha Phanxicô nhấn mạnh: “Thiên Chúa phải ở vị trí thứ nhất: cầu nguyện là bổn phận đầu tiên của chúng ta. Phụng vụ là nguồn mạch đầu tiên của sự hiệp thông thần linh, trong đó Thiên Chúa chia sẻ sự sống của chính Người cho chúng ta”. Và, “trước khi chúng ta đáp lại lời, thì từ lâu trước đó, Chúa đã khao khát muốn gặp chúng ta”.“Có thể chúng ta không nhận thức đủ, nhưng lý do chính để chúng ta đi tham dự Thánh lễ, là vì chúng ta bị thu hút bởi sự khao khát của Chúa dành cho chúng ta. Về phần chúng ta, câu trả lời của chúng ta – cũng là điều đòi hỏi chúng ta phải hy sinh nhiều nhất – đó là luôn để cho Người yêu thương chúng ta”.
Thật vậy, chúng ta được tạo dựng giống hình ảnh Thiên Chúa và Ngài đặt vào trong tâm hồn ta khát khao được đi vào trong sự hiệp thông thần linh với Ba Ngôi. Thiên Chúa khát khao con người khát khao Thiên Chúa, không phải để cho Ngài, nhưng là để con người được sống mãi và được hạnh phúc trọn vẹn.
Vấn đề còn lại là tương quan và ở chữ “tình” của ta đối với Thiên Chúa. Nếu con người ý thức đủ hồng ân lớn lao mình đang được mời gọi bước vào là tương quan với Vua các vua thì họ sẽ trân trọng chứ không mù quáng khước từ. Nếu họ yêu mến Thiên Chúa trên hết mọi sự và biết rằng một khi bước vào phòng tiệc ấy, họ được khoác vào lễ phục của con cái Thiên Chúa, được chia sẻ hạnh phúc vĩnh viễn với Ngài thì có lẽ họ sẽ can đảm rũ bỏ mọi sự.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, nhiều khi trong cuộc sống, thay vì chọn bước vào dự tiệc với Chúa và anh chị em thì con lại quanh quẩn với “con bò”, “con bê”, với “ruộng vườn”, với “người con thương mến”. Toàn thân con lấm lem mùi đời, ngày qua ngày càng thêm nhếch nhác vì rêu phong. Đến khi Bữa Tiệc Cánh Chung mở ra, con khép nép đi vào mà không dám mặc lễ phục đã được Chúa chuẩn bị sẵn, vì chính con thấy mình không xứng đáng mọi phần. Con lạc lõng trong biển cả ân sủng của Chúa. Xin Chúa giúp con can đảm hoán cải trước khi quá muộn màng. Xin cho con khiêm tốn để Chúa khoác áo mới cho con và dìu con vào dự tiệc vui muôn đời. Amen.
Fidei
