1. Tâm Tình:
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, trong bầu khí thinh lặng của giờ chầu này, chúng con quỳ trước Thánh Nhan Chúa với lòng tôn kính và biết ơn. Chúa đang hiện diện thật gần gũi giữa chúng con, ẩn mình trong tấm bánh đơn sơ nơi Bí tích Thánh Thể. Chúng con tạ ơn Chúa, vì giữa những bộn bề của cuộc sống, chúng con luôn có một nơi để trở về: trở về với Chúa, nguồn bình an đích thực của tâm hồn.
Lạy Chúa, khi ở lại trước Thánh Thể Chúa, chúng con nhận ra những khắc khoải sâu xa trong lòng mình. Cuộc đời con người là một hành trình tìm kiếm không ngừng. Chúng con tìm niềm vui, tìm thành công, tìm sự ổn định và ý nghĩa cho cuộc đời. Nhưng nhiều khi đạt được những điều ấy rồi, tâm hồn chúng con vẫn còn cảm thấy trống vắng.
Lạy Chúa Giêsu, trong thinh lặng của giờ chầu này, chúng con hiểu rằng nỗi khắc khoải ấy chính là tiếng gọi âm thầm của Chúa trong lòng chúng con. Chúa đã đặt vào trái tim con người một khát vọng sâu xa hướng về Chúa. Vì thế, chỉ khi gặp được Chúa, tâm hồn chúng con mới thật sự bình an, và trái tim chúng con mới được nghỉ yên.
Lạy Chúa, Mùa Chay là thời gian ân sủng để chúng con dừng lại và nhìn vào lòng mình. Chúng con tự hỏi: chúng con còn đang bước đi trên hành trình tìm kiếm Chúa, hay đã để mình lạc vào những con đường khác của thế gian?
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, xin ở lại với chúng con và dẫn dắt chúng con. Xin quy hướng mọi khát vọng của chúng con về với Chúa, để hành trình đời sống chúng con không còn lang thang vô định, nhưng luôn hướng về Chúa là nguồn sống, là ánh sáng và là cùng đích của đời chúng con. Amen.
2. Lời Chúa: Ga 9,1-41
1 Khi ấy, ra khỏi Đền Thờ, Đức Giê-su nhìn thấy một người mù từ thuở mới sinh. 2 Các môn đệ hỏi Người: “Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta?” 3 Đức Giê-su trả lời: “Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh.4 Chúng ta phải thực hiện công trình của Đấng đã sai Thầy, khi trời còn sáng; đêm đến, không ai có thể làm việc được. 5 Bao lâu Thầy còn ở thế gian, Thầy là ánh sáng thế gian.” 6 Nói xong, Đức Giê-su nhổ nước miếng xuống đất, trộn thành bùn và xức vào mắt người mù, 7 rồi bảo anh ta: “Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa” (Si-lô-ác có nghĩa là: người được sai phái). Vậy anh ta đến rửa ở hồ, và khi về thì nhìn thấy được. 8 Các người láng giềng và những kẻ trước kia thường thấy anh ta ăn xin mới nói: “Hắn không phải là người vẫn ngồi ăn xin đó sao?” 9 Có người nói: “Chính hắn đó!” Kẻ khác lại rằng: “Không phải đâu! Nhưng là một đứa nào giống hắn đó thôi!” Còn anh ta thì quả quyết: “Chính tôi đây!” 10 Người ta liền hỏi anh: “Vậy, làm sao mắt anh lại mở ra được như thế?” 11 Anh ta trả lời: “Người tên là Giê-su đã trộn một chút bùn, xức vào mắt tôi, rồi bảo: ‘Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa.’ Tôi đã đi, đã rửa và tôi nhìn thấy.” 12 Họ lại hỏi anh: “Ông ấy ở đâu?” Anh ta đáp: “Tôi không biết.” 13 Họ dẫn kẻ trước đây bị mù đến với những người Pha-ri-sêu. 14 Nhưng ngày Đức Giê-su trộn chút bùn và làm cho mắt anh ta mở ra lại là ngày sa-bát. 15 Vậy, các người Pha-ri-sêu hỏi thêm một lần nữa làm sao anh nhìn thấy được. Anh trả lời: “Ông ấy lấy bùn thoa vào mắt tôi, tôi rửa và tôi nhìn thấy.” 16 Trong nhóm Pha-ri-sêu, người thì nói: “Ông ta không thể là người của Thiên Chúa được, vì không giữ ngày sa-bát”; kẻ thì bảo: “Một người tội lỗi sao có thể làm được những dấu lạ như vậy?” Thế là họ đâm ra chia rẽ. 17 Họ lại hỏi người mù: “Còn anh, anh nghĩ gì về người đã mở mắt cho anh?” Anh đáp: “Người là một vị ngôn sứ!” 18 Người Do-thái không tin là trước đây anh bị mù mà nay nhìn thấy được, nên đã gọi cha mẹ anh ta đến. 19 Họ hỏi: “Anh này có phải là con ông bà không? Ông bà nói là anh bị mù từ khi mới sinh, vậy sao bây giờ anh lại nhìn thấy được?” 20 Cha mẹ anh đáp: “Chúng tôi biết nó là con chúng tôi, nó bị mù từ khi mới sinh. 21 Còn bây giờ làm sao nó thấy được, chúng tôi không biết, hoặc có ai đã mở mắt cho nó, chúng tôi cũng chẳng hay. Xin các ông cứ hỏi nó; nó đã khôn lớn rồi, nó có thể tự khai được.” 22 Cha mẹ anh nói thế vì sợ người Do-thái. Thật vậy, người Do-thái đã đồng lòng trục xuất khỏi hội đường kẻ nào dám tuyên xưng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô. 23 Vì thế, cha mẹ anh mới nói: “Nó đã khôn lớn rồi, xin các ông cứ hỏi nó.” 24 Một lần nữa, họ gọi người trước đây bị mù đến và bảo: “Anh hãy tôn vinh Thiên Chúa. Chúng ta đây, chúng ta biết ông ấy là người tội lỗi.” 25 Anh ta đáp: “Ông ấy có phải là người tội lỗi hay không, tôi không biết. Tôi chỉ biết một điều: trước đây tôi bị mù mà nay tôi nhìn thấy được!” 26 Họ mới nói với anh: “Ông ấy đã làm gì cho anh? Ông ấy đã mở mắt cho anh thế nào?” 27 Anh trả lời: “Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông vẫn không chịu nghe. Tại sao các ông còn muốn nghe lại chuyện đó nữa? Hay các ông cũng muốn làm môn đệ ông ấy chăng?” 28 Họ liền mắng nhiếc anh: “Có mày mới là môn đệ của ông ấy; còn chúng ta, chúng ta là môn đệ của ông Mô-sê. 29 Chúng ta biết rằng Thiên Chúa đã nói với ông Mô-sê; nhưng chúng ta không biết ông Giê-su ấy bởi đâu mà đến.” 30 Anh đáp: “Kể cũng lạ thật! Các ông không biết ông ấy bởi đâu mà đến, thế mà ông ấy lại là người đã mở mắt tôi! 31 Chúng ta biết: Thiên Chúa không nhậm lời những kẻ tội lỗi; còn ai kính sợ Thiên Chúa và làm theo ý của Người, thì Người nhậm lời kẻ ấy. 32 Xưa nay chưa hề nghe nói có ai đã mở mắt cho người mù từ lúc mới sinh. 33 Nếu không phải là người bởi Thiên Chúa mà đến, thì ông ta đã chẳng làm được gì.” 34 Họ đối lại: “Mày sinh ra tội lỗi ngập đầu, thế mà mày lại muốn làm thầy chúng ta ư?” Rồi họ trục xuất anh. 35 Đức Giê-su nghe nói họ đã trục xuất anh. Khi gặp lại anh, Người hỏi: “Anh có tin vào Con Người không?” 36 Anh đáp: “Thưa Ngài, Đấng ấy là ai để tôi tin?” 37 Đức Giê-su trả lời: “Anh đã thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây.” 38 Anh nói: “Thưa Ngài, tôi tin.” Rồi anh sấp mình xuống trước mặt Người. 39 Đức Giê-su nói: “Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù!” 40 Những người Pha-ri-sêu đang ở đó với Đức Giê-su nghe vậy, liền lên tiếng: “Thế ra cả chúng tôi cũng đui mù hay sao?” 41 Đức Giê-su bảo họ: “Nếu các ông đui mù, thì các ông đã chẳng có tội. Nhưng giờ đây các ông nói rằng: ‘Chúng tôi thấy’, nên tội các ông vẫn còn!”
3.Chia sẻ:
Tin Mừng hôm nay kể lại câu chuyện một người mù từ thuở mới sinh được Đức Giêsu chữa lành. Mở mắt cho một người mù là phép lạ khá quen thuộc Chúa đã làm nhiều lần. Nhưng nếu đọc kỹ, ta sẽ thấy Thánh sử Gioan đã không đơn thuần kể lại một phép lạ. Ngài dành ra một chương trong quyển sách của mình, để từ câu chuyện chữa lành đi đến hành trình tìm kiếm Ánh Sáng của con người, với câu hỏi quan trọng nhất: Ánh sáng nào thật sự dẫn con người đến sự sống?
Ai trong chúng ta cũng muốn bước ra khỏi bóng tối để sống trong ánh sáng: Người bệnh muốn thoát khỏi bệnh tật, người nghèo muốn thoát cảnh thiếu thốn, học trò muốn thoát khỏi sự dốt nát, xã hội muốn thoát khỏi lạc hậu. Tất cả những cố gắng đó đều là một cách tìm ánh sáng. Nhưng Tin Mừng hôm nay nhắc chúng ta rằng ánh sáng đích thực là chính Đức Kitô. Cuộc sống ấm no, hạnh phúc, tiến bộ là điều tốt nhưng chưa đủ, con người còn cần đến Ơn Cứu Độ.
Câu chuyện người mù trong bài Tin Mừng giúp chúng ta nhận ra hành trình đi tìm Ánh Sáng của con người. Anh mù từ thuở mới sinh, nghĩa là từ khi mở mắt chào đời anh đã sống trong bóng tối. Anh không chỉ thiếu ánh sáng thể lý, mà còn sống trong sự lệ thuộc: phải ngồi ăn xin, sống nhờ lòng thương và sự giúp đỡ của người khác. Trong xã hội Do Thái lúc đó, mù loà bị xem là hậu quả của tội lỗi. Vì thế, cuộc đời của anh gắn liền với bóng tối của cả thân phận tội nhân.
Nhưng rồi một ngày, anh gặp Đức Kitô. Anh được chữa lành và có một đôi mắt sáng. Cuộc đời tươi đẹp mở ra với anh, anh có thể tự chăm sóc bản thân và giúp đỡ người khác. Nhưng cũng chính từ đây, anh bước vào một loạt những cuộc gặp gỡ và chất vấn. Anh từng bước đi qua những cuộc chữa lành về thể lý, về tương quan, và chính tâm hồn mình.
Những người hàng xóm không nhận ra anh nên anh cần lên tiếng khẳng định bản thân: “Chính tôi đây”. Sau đó anh bị đưa đến trước nhóm Pharisiêu. Những người này không vui mừng trước phép lạ. Họ bắt đầu tra hỏi và nghi ngờ vì việc chữa lành xảy ra trong ngày sabát. Anh bình tĩnh trả lời chân thật mọi câu hỏi của họ và nhẹ nhàng nói lên quan điểm của mình. Cha mẹ của anh là người nuôi nấng anh từ nhỏ nhưng giờ đây vì sợ hãi nên không dám đứng ra bênh vực cho anh trước các vị lãnh đạo tôn giáo. Sau khi được sáng mắt, anh gặp gỡ những người xung quanh mình, từ người ít quan trọng đến những người quan trọng nhiều hơn. Trong các cuộc nói chuyện, anh đã luôn trung thực là chính mình trong việc kết nối với tha nhân. Chính vì vậy, dù mỗi người có những phản ứng và phán đoán khác nhau về việc anh sáng mắt, họ cũng không thể biến anh thành người khác theo ý của họ. Chính trong tình huống này, ta thấy một điều rất đẹp: ánh sáng của Đức Kitô không chỉ mở mắt anh mà còn đánh thức con người anh. Anh đơn sơ sống sự thật đời mình, và chính sự thật làm anh trở nên mạnh mẽ. Anh thẳng thắn nói về chính mình và mạnh mẽ bảo vệ Người đã chữa lành cho mình.
Hành trình tưởng chừng đang tiến triển với sự trưởng thành nội tâm của anh thì anh bị trục xuất. Từ nay, anh mất chỗ đứng trong cộng đồng. Bấy giờ, Đức Giêsu đi tìm anh, Ánh Sáng và con người đi tìm nhau. Khi gặp lại anh, Chúa hỏi: “Anh có tin vào Con Người không?” – “Lạy Ngài, tôi tin”, và anh sấp mình thờ lạy. Ánh sáng nơi anh mù đã vượt qua ánh sáng thể lý, vượt qua ánh sáng tinh thần để tới nguồn Ánh Sáng của cuộc đời. Anh đã quyết định đặt cuộc đời mình trong nguồn ánh sáng đích thực không bao giờ tắt. Câu chuyện kết thúc với lời Đức Giêsu: “Tôi đến thế gian này để xét xử: cho người không thấy được thấy và kẻ thấy lại trở nên mù.” Lời nói này đặt ra câu hỏi cho mỗi người chúng ta hôm nay: Chúng ta đi tìm ánh sáng nào cho cuộc đời mình?
Nhiều người đi tìm ánh sáng của tri thức, của thành công, ánh sáng của kinh nghiệm sống, ánh sáng của tự do, của quyền lực. Nhờ khoa học mà bệnh tật được chữa trị, nhờ tri thức mà con người hiểu thế giới hơn, nhờ kỹ thuật mà cuộc sống trở nên tiện nghi hơn. Thế nhưng thông minh cũng có lúc sai lệch. Cùng một trí tuệ có thể tạo ra thuốc chữa bệnh nhưng cũng có thể tạo ra virus hủy diệt. Những ánh sáng lấp lánh trên thế gian có thể giúp con người thấy nhiều điều hơn nhưng chưa chắc giúp con người hiểu được ý nghĩa sâu xa của đời mình
Những ánh sáng tích cực đều quý giá. Nhưng Tin Mừng mời gọi các tín hữu vươn tới nguồn Ánh Sáng đích thực là Đức Kitô. Chính nơi đây, con người không chỉ được khai sáng hay được chữa lành, mà là được Cứu Độ.
