Tâm Tình:
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, nắng chiều nhạt dần nhắc chúng con về biết bao ân huệ Chúa thương ban suốt một ngày đã qua. Để rồi, hiện diện trước Thánh Thể Chúa giờ này, tâm hồn tràn ngập bình an. Chúng con hết lòng tri ân và xin dâng về Chúa lời cảm tạ, tôn vinh.
Lạy Chúa, chỉ còn ít ngày nữa Chúa sẽ huy hoàng tiến vào Thành Giêrusalem trước lời tung hô của dân thành. Con biết Chúa không mong chờ những hình thức bên ngoài đó. Chúa chỉ ước mong nhân loại chúng con thực sự tin nhận Chúa là Vua và mở lòng đón nhận món quà lớn nhất Vua Trời đang dành cho họ.
Xin Chúa giúp chúng con biết hướng về giây phút quan trọng ấy với tâm tình sốt mến và tinh thần sám hối. Vì lạy Chúa, con biết rằng chỉ có hoán cải với lòng yêu mến thẳm sâu mới giúp chúng con trân quý hồng ân cứu độ của Chúa.
Con xin dâng giờ Chầu Thánh Thể này để xin Chúa thương ban hoà bình cho thế giới chúng con, nhất là những nơi anh chị em của chúng con vẫn đang từng ngày khát khao một bầu trời tự do để sống ấm no, hạnh phúc. Xin Chúa cũng thương ban cho mỗi người chúng con chuẩn bị tâm hồn thật sốt sáng để bước vào Tuần Thánh. Amen.
Lời Chúa: Gr 31, 31-34
1 Hai ngày trước lễ Vượt Qua và lễ Bánh Không Men, các thượng tế và kinh sư bàn mưu tính kế bắt Đức Giê-su để giết Người; 2 vì họ nói: “Đừng làm vào chính ngày lễ, kẻo dân chúng náo động.” 3 Lúc đó, Đức Giê-su đang ở làng Bê-ta-ni-a, tại nhà ông Si-môn, người từng mắc bệnh phong. Giữa lúc Người dùng bữa, có một người phụ nữ đến, mang theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm cam tùng nguyên chất thứ đắt tiền. Cô đập ra, đổ dầu thơm trên đầu Người. 4 Có vài người lấy làm bực tức, nói với nhau: “Phí dầu thơm như thế để làm gì ? 5 Dầu đó có thể đem bán lấy trên ba trăm quan tiền mà bố thí cho người nghèo.” Rồi họ gắt gỏng với cô. 6 Nhưng Đức Giê-su bảo họ: “Cứ để cho cô làm. Sao lại muốn gây chuyện ? Cô ấy vừa làm cho tôi một việc nghĩa. 7 Người nghèo thì lúc nào các ông chẳng có bên cạnh mình, các ông muốn làm phúc cho họ bao giờ mà chẳng được! Còn tôi, các ông chẳng có mãi đâu! 8 Điều gì làm được thì cô đã làm: cô đã lấy dầu thơm ướp xác tôi, để chuẩn bị ngày mai táng. 9 Tôi bảo thật các ông: Hễ Tin Mừng được loan báo đến đâu trong khắp thiên hạ, thì nơi đó việc cô vừa làm cũng sẽ được kể lại để nhớ tới cô.” 10 Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, một người trong Nhóm Mười Hai, đi gặp các thượng tế để nộp Người cho họ. 11 Nghe hắn nói, họ rất mừng và hứa cho tiền. Giu-đa liền tìm cách nộp Người sao cho tiện. 12 Ngày thứ nhất trong tuần Bánh Không Men, là ngày sát tế chiên Vượt Qua, các môn đệ thưa với Đức Giê-su: “Thầy muốn chúng con đi dọn cho Thầy ăn lễ Vượt Qua ở đâu ?” 13 Người sai hai môn đệ đi, và dặn họ: “Các anh đi vào thành, và sẽ có một người mang vò nước đón gặp các anh. Cứ đi theo người đó. 14 Người đó vào nhà nào, các anh hãy thưa với chủ nhà: Thầy nhắn: ‘Thầy sẽ ăn lễ Vượt Qua với các môn đệ ở phòng nào ?’ 15 Và ông ấy sẽ chỉ cho các anh một phòng rộng rãi trên lầu, đã được chuẩn bị sẵn sàng: và ở đó, các anh hãy dọn tiệc cho chúng ta.” 16 Hai môn đệ ra đi. Vào đến thành, các ông thấy mọi sự y như Người đã nói. Và các ông dọn tiệc Vượt Qua. 17 Chiều đến, Đức Giê-su và Nhóm Mười Hai cùng tới. 18 Đang khi dùng bữa, Người nói: “Thầy bảo thật anh em, có người trong anh em sẽ nộp Thầy, mà lại là người đang cùng ăn với Thầy.” 19 Các môn đệ đâm ra buồn rầu, và lần lượt hỏi Người: “Chẳng lẽ con sao ?” 20 Người đáp: “Chính là một trong Nhóm Mười Hai đây, mà là người chấm chung một đĩa với Thầy. 21 Đã hẳn, Con Người ra đi theo như lời đã chép về Người. Nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người: thà kẻ đó đừng sinh ra thì hơn!” 22 Cũng đang bữa ăn, Đức Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra, trao cho các ông và nói: “Anh em hãy cầm lấy, đây là mình Thầy.” 23 Và Người cầm chén rượu, dâng lời tạ ơn, rồi trao cho các ông, và tất cả đều uống chén này. 24 Người bảo các ông: “Đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra vì muôn người. 25 Thầy bảo thật anh em: chẳng bao giờ Thầy còn uống sản phẩm của cây nho nữa, cho đến ngày Thầy uống thứ rượu mới trong Nước Thiên Chúa.” 26 Hát thánh vịnh xong, Đức Giê-su và các môn đệ ra núi Ô-liu. 27 Đức Giê-su nói với các ông: “Tất cả anh em sẽ vấp ngã, vì Kinh Thánh đã chép: Ta sẽ đánh người chăn chiên, và chiên sẽ tan tác. 28 Nhưng sau khi trỗi dậy, Thầy sẽ đến Ga-li-lê trước anh em.” 29 Ông Phê-rô liền thưa: “Dầu tất cả có vấp ngã đi nữa, thì con cũng nhất định là không.” 30 Đức Giê-su nói với ông: “Thầy bảo thật anh: hôm nay, nội đêm nay, gà chưa kịp gáy hai lần, thì chính anh, anh đã chối Thầy đến ba lần.” 31 Nhưng ông Phê-rô lại nói quả quyết hơn: “Dầu có phải chết với Thầy, con cũng không chối Thầy.” Tất cả các môn đệ cũng đều nói như vậy. 32 Sau đó, Đức Giê-su và các môn đệ đến một thửa đất gọi là Ghết-sê-ma-ni. Người nói với các ông: “Anh em ngồi lại đây, trong khi Thầy cầu nguyện.” 33 Rồi Người đem các ông Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an đi theo. Người bắt đầu cảm thấy hãi hùng xao xuyến. 34 Người nói với các ông: “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được. Anh em ở lại đây mà canh thức.” 35 Người đi xa hơn một chút, sấp mình xuống đất mà cầu xin cho mình khỏi phải qua giờ ấy, nếu có thể được. 36 Người nói: “Áp-ba, Cha ơi, Cha làm được mọi sự, xin cất chén này xa con. Nhưng xin đừng làm điều con muốn, mà làm điều Cha muốn.” 37 Rồi Người trở lại, thấy các môn đệ đang ngủ, liền nói với ông Phê-rô: “Si-môn, anh ngủ à ? Anh không thức nổi một giờ sao ? 38 Anh em hãy canh thức và cầu nguyện kẻo sa chước cám dỗ. Vì tinh thần thì hăng hái, nhưng thể xác lại yếu đuối.” 39 Người lại đi cầu nguyện, kêu xin như lần trước. 40 Rồi Người trở lại, thấy các môn đệ vẫn ngủ, vì mắt họ nặng trĩu. Các ông chẳng biết trả lời làm sao với Người. 41 Lần thứ ba, Người trở lại và bảo các ông: “Lúc này mà còn ngủ, còn nghỉ sao ? Thôi, đủ rồi. Giờ đã điểm. Này Con Người bị nộp vào tay phường tội lỗi. 42 Đứng dậy, ta đi nào! Kìa kẻ nộp Thầy đã tới!” 43 Ngay lúc đó, khi Người còn đang nói, thì Giu-đa, một người trong Nhóm Mười Hai, xuất hiện. Cùng đi với hắn, có một đám đông mang gươm giáo gậy gộc. Họ được các thượng tế, kinh sư và kỳ mục sai đến. 44 Kẻ nộp Đức Giê-su đã cho họ một ám hiệu, hắn dặn rằng: “Tôi hôn ai thì chính là người đó. Các anh bắt lấy và điệu đi cho cẩn thận.” 45 Vừa tới, Giu-đa tiến lại gần Người và nói: “Thưa Thầy!”, rồi hôn Người. 46 Họ liền tra tay bắt Người. 47 Nhưng một trong những kẻ đang có mặt tại đó tuốt gươm ra, chém phải tên đầy tớ của thượng tế, làm nó đứt tai.
Chia sẻ:
Chuyện kể rằng: một vị vua nọ, sau khi đã có mọi vinh hoa, phú quý, quyền lực trong tay, lại đem lòng yêu mến vợ một bề tôi của mình. Vua âm mưu hại chết người ấy và chiếm đoạt người đàn bà. Được ngôn sứ Nathan thức tỉnh, vua rất hối hận thưa: “Tôi đã đắc tội với Đức Chúa”. Không giải thích, bào chữa, nơi vua chỉ có lòng ăn năn, sám hối. Về sau, vua bị một người con phản bội chiếm ngôi. Trong lúc bỏ trốn, vua còn bị một người dân thường nguyền rủa, ném đá. Thế nhưng vua vẫn khiêm nhường đón nhận và sẵn sàng tha thứ cho họ khi đã phục hồi địa vị. Đó là những mẩu chuyện nhỏ về một vị vua vĩ đại trong lịch sử: vua Đavit. Trong Kinh Thánh, ông luôn được Thiên Chúa gọi với danh xưng “Đavit Tôi Trung của Ta”. Ông được Thiên Chúa yêu mến và mọi người quý trọng không chỉ vì những chiến thắng lẫy lừng trong các cuộc chiến, cũng không vì số lượng cung phi hoàng tử hay chiến lược đưa Giuda trở nên hùng mạnh. Chính sự khiêm nhường và lòng nhân hậu đã giúp ông sống mãi với thời gian. Thật vậy, Thánh vịnh 50 của vua Đavit đã làm rung động hàng triệu con tim.
Phụng vụ Lời Chúa ngày lễ Lá cũng kể lại một câu chuyện. Chuyện Đức Giêsu với tư cách là con vua Đavit tiến vào thành Giêrusalem trong tiếng hát mừng reo vui. Tuy thuộc dòng dõi Đavit, nhưng tiếng tăm của Đức Giêsu còn vang rộng, vang xa hơn cả vua này. Có lẽ vì Người đã tự hạ và nhân hậu hơn nhiều lần vua Đavit ! Suốt cuộc đời, Đức Giêsu đã dạy, đã sống và trở thành mẫu mực cho giáo lý của mình: “Ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em, ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ mọi người”.
Trong phiên toà xét xử Đức Giêsu, cả hai phía, chính quyền La Mã, đại diện là Tổng trấn Philato và chính quyền Do Thái, đại diện là Thượng tế Caipha đều quan tâm đến ngôi vua của Đức Giêsu. Họ hỏi Người cùng một câu hỏi: “ông có phải là vua không?”. Đức Giêsu không phủ nhận địa vị vương đế của mình nhưng không ai trong số họ có thể hiểu được “vua” đối với Người có nghĩa là gì. Kết quả là Thượng Hội Đồng Do Thái khép Người vào tội phạm thượng đáng phải chết, còn Philato trao Người cho quân dữ dù không thấy có lý do gì phải kết án tử. Bản án “Giêsu Nazaret – Vua dân Do Thái” được đặt ngay ngắn phía trên đầu Đức Giêsu trở nên thật mỉa mai đối với người đương thời.
Một trong hai người cùng chịu đóng đinh với Đức Giêsu đã thách thức Người: “Nếu ông là vua dân Do Thái thì hãy cứu lấy mình đi, hãy xuống khỏi Thập Giá đi, để chúng tôi tin”. Chắc hẳn người ấy muốn nói: ông là vua ư? Quyền lực của ông đâu? Thuộc hạ của ông đâu? Vương quốc của ông đâu? Giáo lý mới không thể dung hoà với quan điểm cũ. Thành kiến đè nặng trên lỗi suy nghĩ đã gây biết bao đau khổ cho người bị thành kiến cũng như cho người có thành kiến.
Về phần Đức Giêsu, Người nhẫn nhịn chịu đựng, cảm thông với những giới hạn của con người. Tất cả chỉ vì một tình yêu lớn nhất dành cho Chúa Cha và nhân loại. Chiêm ngắm tình yêu của Chúa, chúng ta hiểu được rằng: tình yêu không phải là một cảm xúc. Tình yêu không phải là vấn đề thích hay không thích nhưng là hành vi hoàn toàn tự do đến từ sự hiểu biết và nỗ lực cố gắng làm điều tốt nhất cho đối phương. Chính vì vậy mà Chúa Giêsu đã dạy: “không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hy sinh mạng sống vì người mình yêu”. Một cách tự nhiên, Chúa Giêsu đã chẳng thích thú tí nào với việc vác cây gỗ xù xì lên đồi Canvê trong thân xác đầy thương tích của những trận đòn. Còn hơn thế nữa, Người đã rất sợ hãi và muốn né tránh cuộc khổ hình này khi cầu nguyện trong vườn Cây Dầu. Thế nhưng Chúa Giêsu đã đi đến cùng con đường từ Belem đến Núi Sọ dù có đôi lúc Người như muốn chùn chân thoái lui.
Là một nữ tu Mến Thánh Giá không chưa hẳn là chúng ta sẽ thích mùa Chay hơn những mùa khác trong năm, thích chiêm ngắm Thánh Giá Chúa Giêsu hơn những ảnh tượng khác. Mang danh nữ tu Mến Thánh Giá đòi hỏi chúng ta dành một tình yêu thực tiễn cho Chúa Giêsu Chịu Đóng Đinh để tiếp nối nơi mình cuộc đời lữ thứ và hy sinh của Người. Tình yêu thực tiễn được thể hiện qua việc biết loại trừ thành kiến để đón nhận mọi chị em, vượt qua những cảm xúc ban đầu hợp hay không hợp để cùng với chị em tiến bước. Tình yêu đó còn được thể hiện bằng việc sẵn sàng mỉm cười với những trái ý nho nhỏ trong ngày sống, hay chọn làm một công việc không như ý muốn. Những hy sinh này dù nhỏ bé nhưng sẽ thật khó khăn để thực hiện nếu nó diễn ra nhiều lần, lập đi lập lại. Khi chúng ta cảm thấy mình gặp nhiều trở ngại, có lẽ lúc ấy Chúa muốn tặng cho chúng ta nhiều hơn nữa những món quà, những cơ hội để được ghé vào Chúa, vai kề vai cùng Người vác Thánh Giá. Phải chăng Thánh Nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã có kinh nghiệm này khi Ngài chia sẻ: “Tôi thích sự buồn tẻ của những hy sinh âm thầm hơn là trạng thái xuất thần”.
Lạy Chúa , suy gẫm về những điều này, con bỗng thấy mình thật yếu đuối và nhiều giới hạn. Chúa dạy con thì nhiều mà con đem ra thực hành trong cuộc sống thì quá ít. Mỗi lần nhìn lên Thánh Giá, xin giúp con ý thức Chúa đang giang tay chờ đợi con, Ngài chờ con trở về bên Ngài.
Anê Thành Vũ Ngọc Linh
