Tin Mừng: Lc 1, 26-38
26 Bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét, 27 gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a. 28 Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” 29 Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. 30 Sứ thần liền nói: “Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. 31 Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su. 32 Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. 33 Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận.” 34 Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần: “Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!” 35 Sứ thần đáp: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. 36 Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. 37 Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” 38 Bấy giờ bà Ma-ri-a nói: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” Rồi sứ thần từ biệt ra đi.
Suy niệm:
Mùa Vọng năm nay thật ngắn. Buổi sáng, ngọn nến màu tím cuối cùng được thắp nên, buổi chiều đã phải nhường chỗ cho muôn ánh nến của đêm Vọng Giáng Sinh. Có thể ta sẽ có chút hụt hẫng, nhưng mong sao tâm hồn ta đã sẵn sàng nghênh đón Đấng Cứu Thế làm người.
Trình thuật Thiên Thần truyền tin cho Đức Maria được đặt vào phụng vụ Lời Chúa Chúa Nhật IV Mùa Vọng, ngay trước lễ Vọng Giáng Sinh, để hướng nhân loại về giây phút kế hoạch yêu thương từ thuở đời đời của Thiên Chúa, được hé mở và ngỏ lời cùng một thụ tạo ưu tuyển – Đức Trinh Nữ Maria. Mẹ là người đầu tiên được chính Thiên Chúa, qua sứ thần Gab-ri-en, diễn tả cách rõ ràng về một Mầu Nhiệm vượt trên mọi mầu nhiệm. Đồng thời, Mẹ được mời gọi trở thành Thân Mẫu của Con Một Thiên Chúa.
Đứng trước tất cả những điều đang diễn ra, Đức Maria chỉ đặt một câu hỏi duy nhất, nhưng đúng hơn là một lời thưa xin vâng đang dần mở ngõ: “Làm cách nào tôi có thể cộng tác với điều Thiên Chúa muốn thực hiện nơi con người thực tại của tôi!?” Trước đó và sau đó Mẹ thinh lặng lắng nghe trọn vẹn mọi điều. Không có chút nghi ngờ, thoái thác. Chỉ có Ánh Sáng bao trùm và dẫn lối, khắc hoạ tuyệt vời giây phút trọng đại của lịch sử cứu độ.
Dù được Thiên Chúa ưu ái, nhưng Mẹ vẫn chỉ là một thụ tạo như mọi người với những hữu hạn, ngoại trừ tội nguyên tổ. Tuy vậy, Mẹ trổi vượt hơn tất cả, vì Mẹ thật sự là “tôi tớ của Thiên Chúa” như lời Mẹ thưa với sứ thần. Chính nhờ sống tâm tình của một người tỳ nữ hèn mọn, Mẹ đã để Thiên Chúa có toàn quyền trên cuộc đời mình và thực hiện những điều Mẹ không thể hiểu thấu.
Thiên Chúa nhận từ nơi Mẹ lời thưa xin vâng trong tự do, khiêm hạ và tín thác. Vậy là đủ, để Người vẽ tiếp những nét vẽ yêu thương cho toàn nhân loại, đáp lại niềm hy vọng con người khắc khoải chờ mong qua bao thế hệ: “Ta sẽ yêu thương Người đến muôn thuở/ Và thành tín giữ giao ước với Người” (Tv 88,29).
Chín tháng mười ngày cưu mang Đấng Thiên Sai là ngần ấy tháng ngày, cùng với Con, Mẹ sống tâm tình Mùa Vọng – chờ đợi giây phút “đất với trời xe chữ đồng”. Mẹ trở thành gương mẫu cho mọi thế hệ về cách sống niềm hy vọng chân thực và cách hạ sinh niềm Hy Vọng cho cuộc đời.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, sau bao nhiêu chờ mong, thì chỉ ít lâu nữa thôi, Chúa sẽ đến gõ cửa thế giới chúng con và chia sẻ phận người. Con hiểu rằng: Niềm chờ mong càng lớn, càng sâu thì niềm vui ngày hạnh ngộ càng viên mãn, càng lưu dấu. Gặp một lần để rồi không bao giờ muốn cách xa nữa. Xin thương thắp sáng lòng nhân thế để chúng con hân hoan đón rước Chúa với tất cả tâm hồn. Nhờ đó, an bình và niềm vui sẽ chan chứa mọi nơi. Amen.
Fidei
