Ánh Trăng Tâm Linh

“Hỡi cô tát nước bên đàng
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi”

Trăng ở trên cao, nhưng trăng cũng ở dưới đáy bờ ao. Trăng trên cao và trăng ở bờ ao cũng là một ánh trăng. Tôi cầu Chúa trên cao, nhưng tôi cũng gặp gỡ Chúa nơi bờ ao tâm hồn. Tôi gọi Chúa là Ánh Trăng Tâm Linh.

Niềm vui của bờ ao là niềm vui có ánh trăng soi chiếu. Cái đẹp của dòng nước đem trăng là cái đẹp nhờ ánh trăng soi rọi. Niềm vui của người Kitô hữu cũng là niềm vui cảm nghiệm được sự hiện diện của Thiên Chúa trong tâm hồn sâu thẳm. Vẻ đẹp của người Kitô hữu là vẻ đẹp của “ơn trời” thánh hóa. Cuộc gặp gỡ giữa một Thiên Chúa trên cao và một bờ ao tâm hồn, dệt nên một khúc Tình Thánh thật đẹp.

Trăng luôn mở lối tìm đến, không phân biệt chọn lựa bờ ao. Dẫu rằng ao đục, ao trong, ao sâu hay ao cạn, trăng chẳng bao giờ từ chối ghé thăm. Cứ mỗi lần trăng lên thì cũng là mỗi lần trăng ước mong dọi xuống, để bờ ao mỉm cười. Thiên Chúa cũng chẳng bao giờ phân biệt bờ ao của tôi. Dù ao tôi đục, dù ao tôi trong, dù ao tôi sâu hay cạn, Thiên Chúa vẫn đến vẫn ở và làm cho ao đời tôi chan chứa niềm vui. Thi ca, âm nhạc đã dùng ánh trăng như nguồn sáng tác bất tận trong văn chương Việt Nam. Tôi cũng muốn tìm nơi đó một vẻ đẹp tâm linh.

Sinh ra trong một làng quê nghèo với lũy tre bờ ruộng, có hình ảnh trăng bên lũy tre xanh. Khi trăng lên cao cũng là lúc trăng lặn xuống thật sâu trong dòng sông cô quạnh. Hình ảnh đó đã đi vào đời tôi như một kỷ niêm của thời ấu thơ.

Niềm vui của lũ trẻ miền quê là niềm vui mộc mạc đùa hát bên nhau dưới mỗi mùa trăng lên. Miền quê không có ánh điện như thị thành chỉ luẩn quẩn bên những chiếc đèn dầu hiu hắt, nên mỗi khi trăng lên nó đưa tuổi thơ ra khỏi cái hiu hắt của khói đèn, xoa dịu cái mệt mỏi của kiếp nghèo. Rồi xa quê hương, tôi cảm thấy như mất mát sự êm đềm của một thời thơ trẻ. Mất đi cái thơ của những đêm trăng với những câu hò điệu hát quen thuộc. Trên đường tìm về những kỷ niệm ấy, mắn gặp được ánh trăng tâm linh. Tôi đi tìm kỷ niệm, tôi gặp một mùa trăng. Rồi ánh trăng soi dẫn đưa tôi về kỷ niệm. Từng kỷ niệm có ánh sáng trên cao soi chiếu, từng kỷ niệm có Đấng trên cao dẫn lối soi đường.

Niềm tin của tôi hôm nay cũng được dệt nên từ những kỷ niệm đơn sơ ấy. Đức tin là một tổng hợp của kinh nghiệm và kỷ niệm. Kinh nghiệm hôm nay, ngày mai chỉ còn là kỷ niệm. Nhưng một niềm tin không xây trên kỷ niệm là niềm tin rỗng. Một niềm tin không dựa trên kinh nghiệm là niềm tin chao đảo. Đi về kỷ niệm là đi về lối xưa, vậy mà lối xưa lại khơi dậy trong tim một dòng tâm tư cho hôm nay bước tới.

Ôn lại đời mình có vui, có sướng, có lúc thành công, đôi khi gặp thất bại nhưng cũng có lúc thật xót xa. Nên cần gẫm suy dưới ánh trăng tâm linh để cảm nghiệm được niềm ai ủi xoa dịu. Bản chất của trăng không chỉ tạo nên vẻ đẹp, không chỉ dẫn lối soi đường, nhưng còn xoa dịu, an ủi vỗ về. Chính bởi tin nên chúng ta biết rằng: “Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh ích cho những ai yêu mến Người”. Thế nên:

Ao không đi tìm trăng, vì biết mình giới hạn, xấu xí. Nhưng trăng lại tìm đến với ao để kết giao tình đời. Đạo Kitô là đạo mặc khải từ trên cao. Nhưng Thiên Chúa của tôi lại chẳng muốn sống ở trên cao: “vì loài người chúng tôi, Người đã từ trời xuống thế”. Câu tuyên xưng tôi vẫn ngâm nga mỗi tuần như một cảm nghiệm bởi lòng tin. Dù đời tôi tội lỗi, dù tôi hèn yếu, dù tâm tư ê chề… trăng vẫn một mực ghé thăm.

Yêu thương là thế đấy, không nhìn nhau với ánh mắt chê trách xét đoán nhưng đón nhận tất cả trong con tim. Chúa không nhìn tôi như tôi hay nhìn về chính mình: cái nhìn của mặc cảm tự ti, rồi từ đó, tôi nhìn Chúa với cái nhìn của sợ hãi, xa cách. Ngài chấp nhận con người yếu đuối, mỏng dòn của tôi và cả những thành công, thất bại, hạnh phúc, sầu muộn hay thất vọng. Bờ ao đời tôi ngày nào đó có được trong hơn một chút, đó cũng là do ân sủng của mầu trăng tâm linh soi chiếu. Tôi thầm nhắc mình: “Đừng vội kiêu hãnh với chút nước trong ao”

Tôi thường nói “trăng tàn” khi trăng khuất về đỉnh núi. Thực chất trăng chẳng bao giờ tàn. Trăng vẫn là ánh trăng vĩnh cửu. Có nhiều lúc tôi thấy Chúa vắng bóng, tâm hồn cũng vọng lên tiếng nói của nghi nan: “Có Chúa hay không? Chúa ở đâu sao Ngài để tôi cô đơn?” Tôi thắc mắc, tôi nghi ngờ, nhưng Chúa vẫn hiện hữu. Cũng như tôi gọi trăng tàn nhưng thực chất trăng chẳng bao giờ tàn, chỉ khuất núi mà thôi.

Nghi nan là dấu hiệu của một niềm tin đang hao mòn. Nhưng hao mòn của niềm tin không có nghĩa là mất đức tin. Niềm tin cũng phải bị hao mòn và chết đi bởi những nghi nan, để niềm tin mới bắt đầu bước tới, mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn và xác tín hơn. Cũng vậy, mỗi một ngày trong cơ thể con người có biết bao nhiêu tế bào phải chết đi, để thay thế cho những tế bào sống sung mãn khác vươn lên. Và đôi khi, để có được niềm tin đòi ta phải đầm đìa nước mắt. Niềm tin có lẽ cũng đi qua một quá trình tiến hóa như thế.

Có nhiều lần tôi băn khoăn, làm sao mình có thể cảm nghiệm được sự hiện diện của Thiên Chúa trong tâm hồn sâu thẳm? Bây giờ tôi hiểu. Chỉ có ân sủng mới giúp tôi cảm nghiệm. Trăng là ân huệ. Chẳng ai có thể dùng Magic để kéo trăng về nhưng trong cái bất lực ấy lại có cả một mùa hy vọng, vì mây đen cuộc đời không mãi che mờ ánh trăng.

Vì thế, mỗi “mùa trăng lên”, tôi lại nhớ tới ánh trăng tâm linh, như người ta vẫn thường nói: đến hẹn lại lên. Mỗi một lần nghe câu ca dao ngân nga: “Hỡi cô tát nước bên đàng, sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi”, tôi lại nhớ đến cuộc hẹn hò ân tình giữa Thiên Chúa và bờ ao tâm hồn mình, rồi cất tiếng thầm thì: Cảm tạ Chúa đã cho tuổi thơ đời con những ánh trăng đẹp và niềm vui mộc mạc bên lũy tre xóm làng. Cảm tạ Chúa đã cho con Ánh Trăng Tâm Linh soi dẫn đời con trong dòng đời cô quạnh. Xin cho con biết giữ lại Ánh Trăng Tâm Linh ấy nơi bờ ao tâm hồn. Con không muốn đổ đi những ánh trăng đẹp, vì con biết ao đẹp chỉ là nhờ có trăng. Đôi lúc vô tình con cũng hành động như người con gái ấy “múc ánh trăng vàng đổ đi”, nhưng con tin rằng, dù con có đổ đi một đời, thì nguồn trăng vẫn không bao giờ vơi cạn trong ao, nó chỉ làm cạn nước đời con thôi Chúa ơi.

Xin cho con biết giữ lại mãi vừa trăng vừa nước như một hẹn hò yêu thương, để ao đời con mỗi ngày được gạn bớt chất cặn của bùn lầy tội lỗi, cho những rong rêu ích kỷ ngày càng được vơi dần, để ao hồn con thêm trong, trong như ánh trăng từ trên cao soi chiếu.

Mây Trắng

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *